SAI LẦM CĂN BẢN TRONG ĂN DẶM VÀ CHIA SẺ BÀI 1 PHƯƠNG PHÁP ĂN DẶM “BABY-LED WEANING”

Ông bà thấy mẹ nấu cháo cho con, lại nêm xong la lên “Cháo lạt nhách thế này thì sao mà ăn. Thêm tí mắm vô”
Xin thưa
Những đứa trẻ HOÀN TOÀN không cần và cũng chẳng cần người lớn nên thêm mắm, muối hay các loại gia vị khác… để chúng ăn “ngon miệng” hơn như chúng ta vẫn nghĩ.

Nếu mẹ nêm gia vị thì mẹ đã mắc một sai lầm căn bản và có thể là nguyên nhân khiến trẻ bất hợp tác về sau. Những lần đầu tiên thường đặc biệt và để lại nhiều ấn tượng, ngay bữa ăn dặm đầu tiên, bạn nêm muối, mắm, gia vị…vào cháo hay đồ ăn dặm cho con. Bé sẽ “ám ảnh” và việc hợp tác lần sau là rất khó.

Nếu mẹ không nêm => lục đục gia đình giữa 2 thế hệ.

…và mặc định ở Việt Nam nhé: Con dâu cãi cha mẹ và con dâu “hỗn”!

Câu chuyện thứ 2 là những bé bú mẹ hoàn toàn dưới 6 tháng tuổi HOÀN TOÀN không cần tráng miệng bằng nước sau bú. Thậm chí, bé bú xong, chỉ cần dùng cái gạc sạch quấn vào ngón tay để rơ sạch miệng con là được. Còn bé nào bú sữa công thức thì tráng miệng một tí xíu nước lọc vì căn bản sữa công thức khác sữa mẹ.

Và đương nhiên…ông bà sẽ bắt cho cháu uống thêm nước. Đút 1-2 muỗng nước cho 1 đứa trẻ đã no => đương nhiên là ọc. Chưa kể, một số ông bà combo 1 bình sữa 1 bình nước.

ĐỪNG NÊM MUỐI HAY GIA VỊ CHO TRẺ ĂN DẶM

Chuyện nêm gia vị vào cháo của những đứa nhỏ là một trong những sai lầm đầu tiên và phổ biến nhất là nêm muối hoặc mắm.

Bạn có biết rằng những đứa trẻ dưới 12 tháng tuổi không cần nêm muối trong chế độ ăn? Hàm lượng muối chúng cần là ít hơn 1gram/ngày và tất cả đủ trong đồ ăn dặm, sữa công thức…của con rồi. Nên việc bạn nêm là dư thừa!!!

Và nếu bạn nêm thì bạn nêm thế nào? 1 gram muối thậm chí nhỏ hơn 1 hạt đậu xanh. Vậy nếu mỗi bữa ăn dặm của con, bạn bỏ 1 ít muối thì một ngày 3 bữa ăn bạn đã cho GẤP 3 LẦN lượng muối con cần trong 1 ngày!

…còn gia vị thì sao?

Cái gọi là “ngon miệng” chỉ là cái suy nghĩ của người lớn chúng ta vì chúng ta đã được ăn nhiều món ăn với nhiều loại gia vị khác nhau. Cho nên, nếu một món ăn mà thiếu gia vị là rất khó ăn.

Nhưng trẻ em thì khác…
…có bao giờ bạn nếm sữa mẹ chưa?....ói đúng không?....hay thấy nó dở vô cùng, tanh vô cùng?...
Với những đứa trẻ thì khác : Sữa mẹ là thức uống chúng tiếp xúc đầu đời, và chúng hoàn toàn hạnh phúc với sữa mẹ. Vậy nên nghĩ rằng trẻ cần nêm gia vị để ăn ngon là hoàn toàn sai.

Vị quá hăng, quá cay hoặc quá mặn…sẽ khiến trẻ lắc đầu bất hợp tác ngay từ bữa ăn đầu tiên. Lần đầu tiên bao giờ cũng ấn tượng và khiến con nhớ lâu nhất có thể. Vậy nên, bạn nghĩ rằng sau bữa ăn đầu tiên thảm hoạ ấy, bé sẽ hợp tác?

PHƯƠNG PHÁP BABY-LED WEANING (Phương pháp Ăn dặm do bé quyết định)



Nhiều người trong chúng ta thường hay thấy con đã tới 6 tháng tuổi, thấy chúng cần ăn dặm để còn đi làm…hoặc thậm chí cho ăn dặm vì ông bà/ bà hàng xóm nói vậy. Rồi họ tự nấu cho chúng 1 nồi cháo thật ngon và quyết định cho chúng ăn theo phương pháp “Mình thích thì mình cho ăn”

…sau 30 phút vật vã…bạn nhận ra rằng bé bất hợp tác và quyết định ngừng. Bạn tự hỏi bạn nấu dở quá hay sao mà hoàn toàn không để ý rằng đứa trẻ 6 tháng của bạn…thậm chí chưa ngồi vững hay chưa tự giữ cổ được!...

Những dấu hiệu trên 1 trẻ 6 tháng tuổi (hoặc nhỏ hơn) sẵn sàng theo BLW:
• trẻ ngồi vững
• tự giữ cổ thẳng
• phối hợp mắt-tay-miệng tốt
• xoay đầu ra hiệu từ chối thức ăn nếu không thích
• tự cầm đồ vật đưa vào miệng

GỢI Ý CHO MỘT BỮA BLW ĐẦU TIÊN CHO BÉ 5-6 THÁNG TUỔI
1. Rửa tay bé thật sạch
2.Đặt bé ngồi vào ghế cùng gia đình
3. Bày ra trước mặt bé những món đồ ăn bạn đã chuẩn bị gồm:
(1) Một chén cháo gạo, cháo mì, khoai lang đã nghiền nhuyễn
(2)Một ít rau củ như cà rốt, cà chua, bí đỏ, rau củ ngọt…đã hấp, nghiền và dùng muỗng tạo viên
(3) Một ít chất đạm như cá, đậu phụ…
4. Hãy nói chuyện với bé và giới thiệu từng món cho bé, đương nhiên chúng sẽ không hiểu bạn nói gì nhưng chúng sẽ cảm nhận từng món ăn theo nhịp giới thiệu của bạn
5. Đặt thức ăn trong tầm với của con và hãy để con là người quyết định con sẽ ăn gì
6. Mỗi khi con bốc thức ăn, hãy vỗ tay hoặc làm hình ảnh giống như khích lệ con
7. CON ĂN GÌ, BỐC GÌ KỆ CON!
8. Khi con có biểu hiện muốn đừng lại hoặc không còn hứng thú, cứ dọn dẹp thật sạch sẽ và đừng buồn vì trẻ ăn không nhiều. Quan trọng là ấn tượng của con về bữa ăn
9. Dọn dẹp sạch mọi thứ sau khi con có biểu hiện quay mặt đi
10. Rửa tay cho con và sau đó cho con bú theo cử bình thường

Có một lưu ý dành cho các bố mẹ theo phương pháp này đó chính là KIÊN TRÌ

KIÊN TRÌ là điều kiện tiên quyết để thành công trong phương pháp này. Trong thời gian đầu, trẻ thường lơ là, chưa hiểu hoặc chưa hứng thú vì chưa tìm được món ăn phù hợp…nên ăn rất ít. Nếu bạn nản chí hoặc ép buộc bé ăn hết sạch những đồ bạn đã chuẩn bị thì bạn sẽ phạm sai lầm lớn.

KIÊN TRÌ là khi bé ăn uống theo phương pháp BLW thường sẽ nhìn không mủm mỉm như những bé uống nhiều sữa công thức, ăn đồ ngọt…khác nên sẽ bị so sánh. Quan trọng là mẹ check chiều cao và cân nặng của con vẫn theo chuẩn WHO thì hãy tiếp tục kiên trì mẹ nhé.

KIÊN TRÌ là khi ông/bà chê mẹ sao nuôi con còi. Cứ mang cái bảng WHO ra check lên đó cho ông bà thấy và nói rõ là con của con không bị suy dinh dưỡng. Nếu ông bà ngoại thì dễ. Nếu ông bà nội thì nói rõ với chồng và nhờ chồng giải thích.

KIÊN TRÌ là khi mấy ông giặc ăn thì ít và bày xả thì nhiều. Nhiều ăn trẻ ngồi chơi với thức ăn thì bạn phải giải thích không được như vậy, làm cho trẻ cảm nhận rõ rằng những đồ bày trước mắt là để trẻ ăn, không phải đồ chơi.

Cuối cùng, mình cũng xin nhắc lại những điều mình đã từng nói “Ông bà là người bạn, người đồng hành cùng con, đừng giao hết mọi việc chăm con, nuôi con cho ông bà hay người giúp việc để rồi một ngày chúng biếng ăn, bệnh vặt…rồi chỉ biết …ngồi chán nản và cũng chẳng biết làm gì hơn ngồi chán nản”

Ông bà có thể nuôi chúng ta lớn. Nhưng xã hội phát triển và luôn có những điều mới kế thừa. Nên những gì hôm nay đã khác xưa nhiều rồi, bản thân chúng ta phải luôn học hỏi để nuôi con tốt hơn, đừng giao phó cho ông bà, cũng đừng để ông bà can thiệp quá nhiều.

"Con cái là trách nhiệm lớn nhất của chúng ta và cũng là trách nhiệm thiêng liêng nhất"
--------------------------------------
Nguồn: bác sĩ Nguyễn Thanh Sang