Hà Nội, ngày...tháng...năm....

     Một ngày dài dưới nắng mùa hè, nép vào một góc phố xa lạ, nhìn xa xăm ra ngoài không gian rộng lớn kia, mẹ lại muốn viết gì cho con. Có thể khi qua vài năm nữa thôi, mẹ sẽ chẳng có thời gian  để viết cho con như thế này, hoặc cũng có thể khi ấy cảm xúc trong mẹ mòn nhẵn rồi, cả những nông nỗi của một thời tuổi trẻ cũng chẳng còn nữa.. Hôm nay mẹ dành thời gian cho baby của mẹ baby của mẹ nhé.

     Hôm nay là baby của mẹ tròn 3 tháng rùi đấy, không biết con đã muốn ra thế giới bên ngoài chưa nhỉ. Mẹ chợt nghĩ khi con chào đời, khóc oe oe trong vòng tay bố mẹ, gương mặt nhỏ bé đáng yêu rồi chẳng mấy chốc con bi bô tập nói, chạy lon ton trong phòng,…Mẹ mỉm cười hạnh phúc.

           Baba con hay bảo mẹ nghĩ linh tinh nhiều quá. Mẹ ngốc thật phải không con, phải đến 3 tháng mẹ mới biết con đã đến bên mẹ, tâm trạng mẹ hạnh phúc vỡ òa. Mẹ nhớ mẹ giữ bí mật cho baba con vào đúng sinh nhật ba con, mẹ đặt kết quả siêu âm trong túi ba và trốn ba con một lúc. Chắc mẹ sẽ không bao giờ quên được ngày hạnh phúc ý, dường như mọi lo toan công việc tất bật của bố đã xoa tan hết khi ba nhìn thấy món quà của mẹ, con à. Chính là con đã đến bên ba mẹ đó. Bắt đầu từ đây mẹ sẽ chẳng thể ngủ ngon được nữa! Mẹ lo lắng đủ thứ! Giờ mẹ ngồi thế này con có thoải mái không? Mẹ ăn cái này con có đủ chất không? Mẹ mệt thế này con có bị ảnh hưởng không? Mẹ nghe nhạc này có tốt cho con không ?             

     Rồi con sẽ sớm đòi ra với thế giới này, chán cái nhà nhỏ bé chật chội trong mẹ. Con ra để nhìn thấy nắng, thấy gió, thấy mẹ thấy ba, thấy ông bà và những người quan trọng trong cuộc đời con. Con sẽ cười sẽ khóc, sẽ từng ngày trải nghiệm những cái “đầu tiên” trong cuộc đời. Trận ốm đầu tiên, mũi tiêm đầu tiên, bữa ăn dặm đầu tiên, chiếc răng đầu tiên, bước đi đầu tiên... Sớm thôi, con sẽ biết gật biết lắc, biết nói không nói có với những thứ xung quanh con. Chẳng mấy chốc con sẽ tự chọn chiếc áo chiếc quần để mặc đi ngủ đi chơi, tự chọn chiếc quần chiếc áo cho ngày đầu đến trường...                       

     Rồi chẳng lâu đâu, sẽ đến ngày con thấy chật chội trong ngôi nhà có mẹ có ba, con muốn sải cánh để bay xa, để nhìn thêm, để biết thêm, để gặp thêm. Và mẹ sẽ lại chẳng thể ngủ ngon những ngày con không ở bên. Mẹ lại lo lắng đủ thứ, liệu con có gặp được người tốt, liệu con có đứng dậy được nếu bị vấp ngã, liệu con có đủ bình tĩnh và vững vàng trước sóng gió... Thế giới quá rộng lớn mà vòng tay mẹ quá nhỏ bé và mẹ biết mẹ có yêu con nhiều đến thế nào đi chăng nữa, có sẵn sàng hy sinh mọi điều cho con đi chăng nữa, mẹ cũng sẽ chả thể ôm con trong vòng tay chật chội của mẹ cả đời. Mẹ chẳng thể nghĩ hộ con, quyết hộ con, chịu đau thay con. Mẹ không thể ở bên con hàng ngày hàng giờ để bảo vệ con. Và điều quan trọng là mẹ không muốn thế và mẹ sẽ không làm thế. Mẹ sẽ để con trải nghiệm mọi thứ cuộc đời này ban tặng cho con, như cái cách mà ông bà đã để ba mẹ tự trải nghiệm, cả ngọt ngào lẫn cay đắng. Ba và mẹ sẽ đứng trước giang tay những ngày con tập đi, sẽ đi bên cạnh dắt tay con ngày con đi học, sẽ đứng sau con trong các cuộc thi, sẽ đứng dưới mặt đất ngày máy bay con cất cánh và sẽ luôn đứng ở đây mỗi khi con quay về.

Trời nổi gió rùi con ạ, chắc sắp mưa,ba gọi điện cho mẹ nè. Mẹ đoán ba sẽ hỏi mẹ câu đầu tiên là ăn gì ba mua cho đó. Mẹ nghe máy nhé con yêu…..Con ngủ ngoan nha!

 



Sữa tăng sức đề kháng